Thánh Lễ & Giờ Chầu Thánh Thể Mỗi Ngày
 

 

Tĩnh Tâm Trại Hè Thường Niên 2018 "Phục Vụ-Hiệp Nhất-Yêu Thương"

Thứ năm - 27/09/2018 01:56
Phục Vụ - Hiệp Nhất - yêu thương Cảm nhận sau ngày Tĩnh tâm hè TIẾNG CÒI “RE RÉ” HAI NGÀY TRẠI TĨNH TÂM Bốn giờ sáng giật mình thức giấc, tôi ngỡ mình vừa nghe thấy tiếng re ré của cái còi ấy.
Tĩnh Tâm Trại Hè Thường Niên 2018 "Phục Vụ-Hiệp Nhất-Yêu Thương"
 Tiếng còi ám ảnh tôi ngay khi đang ngủ... Vùi mình vào chăn, tôi bâng quơ với những ý nghĩ mông lung rồi ngủ thiếp đi. Gần năm giờ sáng, tiếng còi xuất hiện thật, nó vang lên cùng với tiếng bước chân, tiếng đập cửa: “Dậy đi! Dậy đi!”… Chúng tôi trở mình, ngái ngủ, khó chịu bảo nhau “Còn sớm mà trời ơiiii”…

Và rồi tôi chợt giật mình khi nghĩ đến người thổi còi. Người đàn ông dáng người nhỏ nhắn tháo vác, da ngâm đen với đôi mắt kiên định. Cha Long đấy! Là cha, người mà hàng ngày người ta vẫn ùn ùn kéo đến chỉ mong được cha đặt tay cầu nguyện, được nghe giọng nói trầm ấm vững chãi của cha. Người đàn ông ấy đang rảo quanh từng phòng gọi chúng tôi thức dậy lúc 5 giờ sáng. Tôi không biết cha đã ngủ được bao nhiêu tiếng, khi mà tối qua khi chúng tôi về phòng đi ngủ thì cha vẫn còn bận bịu nơi hội trường… Cha đã ngoài 60, thế mà suốt hai ngày trại vừa rồi tôi quên mất điều đó.

Cha tổ chức chương trình trại. Cha quản trò. Cha dâng lễ. Cha lo nhiều và rất nhiều thứ khác. Cha ăn uống như chúng tôi. Cha đi ngủ muộn hơn chúng tôi. Thế mà sáng cũng như tối, trong tất cả những giờ tập hợp, cha luôn là người đầu tiên, với chiếc còi xám móc vào sợi dây vàng treo nơi cổ, cha đi từng phòng gọi chúng tôi tập hợp.

Trong hình ảnh có thể có: đại dương, đám mây, bầu trời và văn bản

Tôi thậm chí không biết cha đánh răng rửa mặt lúc nào mà lại có thể thật nhanh và thật sớm như thế. Cha luôn là người đã sẵn sàng mọi thứ khi mà những người trẻ chúng tôi còn đang chậm chạp di chuyển tấm thân “đầy nhựa sống” mà than đau nhức. Lòng tôi chợt ngưỡng mộ cha một cách lạ lùng. Tôi biết cha lần đầu khi cha về Giáo Điểm Tin Mừng hơn hai năm trước. Ký ức trong tôi về cha lúc ấy không mấy rõ ràng.

Lòng tin tôi chai cứng khi lần đầu tiên nghe những lời chứng của mọi người. Nhưng Chúa thương tôi. Hồi ấy tôi đã tham gia ca đoàn Faustina và vì thế tôi thường đi dâng thánh lễ ở Giáo điểm. Tôi nghe bài giảng của cha đều đặn. Và rồi từ chỗ khó chịu với những tiếng la nạt của cha, khó chịu với những thánh lễ kéo dài hàng giờ đồng hồ, tôi giờ đây thấy mình say sưa và thỏa mãn khi ngồi nghe cha giảng, thấy lòng vui sướng hân hoan khi nghe những lời chứng hồn nhiên và xác tín của bà con giáo dân. Cha ngầu thật đấy! Tôi từng rất khó chịu những lúc cha la nạt bất thình lình. Nhưng giờ bỗng những lời la rầy của cha cũng trở nên dễ thương làm sao! Người ta nói đúng, “yêu nhau yêu cả đường đi”. Tôi từng không hiểu cha. Bây giờ tôi cũng không hiểu cha.

Trong hình ảnh có thể có: 15 người, trong nhà

Nhưng tôi đã yêu những điều cha đã và đang làm vì Chúa. Tôi không biết tại sao một con người bình thường như cha lại có sức mạnh bền bỉ và tuyệt vời đến vậy. Tôi không tin một con người bình thường lại có thể lôi cuốn hàng nghìn người kéo đến với Chúa mỗi ngày như thế. Tôi cũng không tin một con người bình thường lại có thể giảng Lòng Chúa Thương Xót một cách trôi chảy, rành mạch, cuốn hút và đầy tự tin như cha. Không một giấy mực nào có thể ghi lại hết những lời giảng của cha, chỉ có ơn Chúa soi sáng và cho Lời phát ra từ miệng cha, thì cha mới có thể nói nhiều và nói hay đến vậy.

Sức mạnh và sự khôn ngoan nơi cha là một minh chứng hùng hồn cho quyền năng Chúa mà tôi có thể cảm nghiệm được phần nào, nhất là sau hai ngày trại tĩnh tâm vừa qua, khi tôi được gần cha nhiều hơn và chứng kiến những sinh hoạt, ăn uống vô cùng bình thường của cha. Nơi cha mọi thứ đều bình thường, chỉ có sức mạnh và quyền năng Chúa được tỏ hiện một cách thật lạ thường! Tôi đặc biệt ấn tượng với cách nhìn của cha về các trò chơi dân gian mà chúng tôi chơi trong hai ngày trại. Các trò kéo co, nhảy bao bố, kẹp bong bóng,… đều mang đậm những bài học cuộc sống qua lời giảng của cha. Tôi nhận ra rằng mọi chuyện trong cuộc đời mình, dù là những việc rất nhỏ, cũng chứa đựng một ý nghĩa nhất định nếu chúng ta biết nhìn nhận nó dưới ánh sáng của tình yêu Chúa. Bờ biển xanh Vũng Tàu ngày hôm ấy được cha sánh ví với sự mênh mông bao lao của đại dương Lòng Chúa Thương Xót. Chú cá đuối cắn ta bị thương cũng biếu trưng cho những thử thách chúng ta sẽ gặp phải khi dìm mình vào đại dương Thương Xót của Ngài. Nước Trời gần bên tôi lắm. Nước Trời là cảm giác hạnh phúc và bình an khi tôi thấy mình được nhận chìm trong tình Chúa xót thương.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, đám đông, bầu trời, cây và ngoài trời

Tôi đã, đang và sẽ sống với sức mạnh tình yêu mà Chúa luôn tuôn đổ trên tôi từ thuở còn bé thơ. … Tôi bỗng thấy nhớ nụ cười và cái vẫy chào thân thiết của cha khi xe chúng tôi chuẩn bị lăn bánh. Hơn bao giờ hết tôi thấy cha thật gần gũi, giản dị và dễ gần. Và tôi biết mình yêu quý cha, người đàn ông đeo chiếc còi xám thổi những hồi còi “re ré” đánh thức giấc ngủ ngon mơ của chúng tôi sáng sớm hôm ấy.

Anh Chi

Trong hình ảnh có thể có: 15 người, mọi người đang cười, trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 5 đánh giá

Xếp hạng: 4.8 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây